Quý vị nói đối với người có thể không cung kính được sao? Có thể khởi tâm ngạo mạn sao? Có thể tự cho mình hơn người sao? Sai, tất cả những thứ đó là sanh phiền não, khởi phiền não, tạo tội nghiệp.
Trong Kinh Địa Tạng nói: Chúng sanh trong cõi Diêm Phù Đề khởi tâm động niệm không chi là không phải tội. Lời này hoàn toàn đúng, không hề giả dối. Ai không tạo nghiệp? Người chứng được pháp thân không còn tạo nghiệp, vì sao vậy? Trong đề kinh này nói: “thanh tịnh bình đẳng giác”, họ đã đạt được, đã khôi phục, gọi là khôi phục bình thường. Khôi phục tâm thanh tịnh, đoạn tận kiến tư phiền não, tâm thanh tịnh hiện tiền. Đoạn trần sa phiền não, tâm bình đẳng hiện tiền. Đoạn vô minh phiền não, không khởi tâm không động niệm, giác hiện tiền. Giác là đại triệt đại ngộ, minh tâm kiến tánh, không còn tạo nghiệp. Cảnh giới này trú ở đâu? Trú trong cõi thật báo trang nghiêm. Thế giới Cực Lạc, trú trong niệm Phật tam muội. Cho nên niệm Phật tam muội được xưng là vua, đạo lý là như vậy.
Chúng ta không gặp được pháp môn này, trong đời muốn khế nhập cảnh giới này, quả thật không dễ, rất khó. Chúng ta thử nghĩ xem, không có năng lực này. Gặp được pháp môn này là nhân duyên đã thuần thục. Gặp được nhân duyên này có hai hạng người: Thứ nhất là người có thiện căn sâu dày, họ gặp được liền tiếp nhận, y giáo tu hành, họ nhanh chóng thành tựu. Hạng người thứ hai, tiếp thu rồi còn phải nghiên cứu xem, nguyên nhân gì? Họ vẫn còn hoài nghi, phải nghiên cứu rõ ràng, biết được đây là thật. Phải phân tích rõ ràng, nghiên cứu tỉ mỉ, tín tâm của họ tăng trưởng theo từng năm, đời này cũng có thể thành tựu.
Thành tựu nhanh hay chậm, liên quan đến thiện căn, phước đức, nhân duyên của họ. Nên dễ thương nhất, đáng tôn trọng nhất là các ông bà cụ, Phật A Di Đà rất hay, được, tôi sẽ niệm. Buông bỏ tất cả, một ngày từ sáng đến tối chỉ một câu Phật hiệu. Rất dễ thương, cũng rất đáng khâm phục! Những người này cổ nhân vô cùng khen ngợi.
Trước đây thầy Lý thường nói với chúng tôi, thầy cũng rất muốn học những ông bà cụ này, nhưng học không giống, học không được! Đây là câu nói gì? Mọi người đều biết: “duy có bậc thượng trí và hàng hạ ngu không thay đổi”. Trí tuệ tối thượng, vừa nghe liền đại triệt đại ngộ, như ngài Huệ Năng vậy, người như thế. Còn có ai? Hàng hạ ngu, các ông bà cụ không hiểu gì, không biết gì. Nhưng quý vị dạy họ một câu A Di Đà Phật, họ sẽ niệm đến cùng, thành tựu của họ giống như đại sư Huệ Năng vậy. Một người là thượng thượng trí, một người là hạ ngu. Quý vị muốn học hạ ngu, thầy Lý nói, trong đời này thầy muốn học nhưng không học được, không dễ!
Nếu những người này trong đời quá khứ có thiện căn, họ chỉ cần vừa tiếp xúc, chúng ta nghĩ nhiều nhất là ba năm, họ đến thế giới Cực Lạc. Chúng ta học Phật ba năm, có thể vẫn chưa kiến lập được tín tâm, bán tín bán nghi, thua xa các ông bà cụ này. Tôi từng nói rất nhiều lần với quý vị, tôi quyết một lòng tu Tịnh độ là sau 20 năm học Phật. Người ta 20 năm đã thành Phật, tôi 20 năm mới tin tưởng, quý vị xem có tệ không! 20 năm mới tiếp thu, phải chăng đã tin thật? Không, tin thật không phải đã đi từ sớm rồi sao? Nói với chư vị, tin thật là mấy năm gần đây giảng Kinh Hoa Nghiêm mới tin thật. Đặc biệt là học Hoàn Nguyên Quán của quốc sư Hiền Thủ. Tu Hoa Nghiêm Yếu Chỉ Vọng Tận Hoàn Nguyên Quán, mới thật sự tin, đây là sự thật.
Từ đâu để nhận ra thật hay giả? Xem từ chỗ buông bỏ, tin thật mới buông bỏ thật, không phải tin thật họ không hoàn toàn buông bỏ. Họ còn vướng bận thế gian này, còn nhiều thứ muốn khống chế, muốn chiếm hữu. Người buông bỏ triệt để, đó là tin thật. Đến tối nay có cơm ăn hay không cũng không quan tâm, họ cũng không nghĩ đến, đó là tin thật. Còn như tối nay muốn ăn gì, như vậy là chưa buông bỏ, không dễ! Phật pháp đại thừa thuần chân không có vọng, làm sao ta có thể tu giả được! Tu giả không bao giờ thành công, nhất định phải tu thật.
Trích Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa, tập 150
Lão Pháp Sư Tịnh Không giảng giải.
Trong Kinh Địa Tạng nói: Chúng sanh trong cõi Diêm Phù Đề khởi tâm động niệm không chi là không phải tội. Lời này hoàn toàn đúng, không hề giả dối. Ai không tạo nghiệp? Người chứng được pháp thân không còn tạo nghiệp, vì sao vậy? Trong đề kinh này nói: “thanh tịnh bình đẳng giác”, họ đã đạt được, đã khôi phục, gọi là khôi phục bình thường. Khôi phục tâm thanh tịnh, đoạn tận kiến tư phiền não, tâm thanh tịnh hiện tiền. Đoạn trần sa phiền não, tâm bình đẳng hiện tiền. Đoạn vô minh phiền não, không khởi tâm không động niệm, giác hiện tiền. Giác là đại triệt đại ngộ, minh tâm kiến tánh, không còn tạo nghiệp. Cảnh giới này trú ở đâu? Trú trong cõi thật báo trang nghiêm. Thế giới Cực Lạc, trú trong niệm Phật tam muội. Cho nên niệm Phật tam muội được xưng là vua, đạo lý là như vậy.
Chúng ta không gặp được pháp môn này, trong đời muốn khế nhập cảnh giới này, quả thật không dễ, rất khó. Chúng ta thử nghĩ xem, không có năng lực này. Gặp được pháp môn này là nhân duyên đã thuần thục. Gặp được nhân duyên này có hai hạng người: Thứ nhất là người có thiện căn sâu dày, họ gặp được liền tiếp nhận, y giáo tu hành, họ nhanh chóng thành tựu. Hạng người thứ hai, tiếp thu rồi còn phải nghiên cứu xem, nguyên nhân gì? Họ vẫn còn hoài nghi, phải nghiên cứu rõ ràng, biết được đây là thật. Phải phân tích rõ ràng, nghiên cứu tỉ mỉ, tín tâm của họ tăng trưởng theo từng năm, đời này cũng có thể thành tựu.
Thành tựu nhanh hay chậm, liên quan đến thiện căn, phước đức, nhân duyên của họ. Nên dễ thương nhất, đáng tôn trọng nhất là các ông bà cụ, Phật A Di Đà rất hay, được, tôi sẽ niệm. Buông bỏ tất cả, một ngày từ sáng đến tối chỉ một câu Phật hiệu. Rất dễ thương, cũng rất đáng khâm phục! Những người này cổ nhân vô cùng khen ngợi.
Trước đây thầy Lý thường nói với chúng tôi, thầy cũng rất muốn học những ông bà cụ này, nhưng học không giống, học không được! Đây là câu nói gì? Mọi người đều biết: “duy có bậc thượng trí và hàng hạ ngu không thay đổi”. Trí tuệ tối thượng, vừa nghe liền đại triệt đại ngộ, như ngài Huệ Năng vậy, người như thế. Còn có ai? Hàng hạ ngu, các ông bà cụ không hiểu gì, không biết gì. Nhưng quý vị dạy họ một câu A Di Đà Phật, họ sẽ niệm đến cùng, thành tựu của họ giống như đại sư Huệ Năng vậy. Một người là thượng thượng trí, một người là hạ ngu. Quý vị muốn học hạ ngu, thầy Lý nói, trong đời này thầy muốn học nhưng không học được, không dễ!
Nếu những người này trong đời quá khứ có thiện căn, họ chỉ cần vừa tiếp xúc, chúng ta nghĩ nhiều nhất là ba năm, họ đến thế giới Cực Lạc. Chúng ta học Phật ba năm, có thể vẫn chưa kiến lập được tín tâm, bán tín bán nghi, thua xa các ông bà cụ này. Tôi từng nói rất nhiều lần với quý vị, tôi quyết một lòng tu Tịnh độ là sau 20 năm học Phật. Người ta 20 năm đã thành Phật, tôi 20 năm mới tin tưởng, quý vị xem có tệ không! 20 năm mới tiếp thu, phải chăng đã tin thật? Không, tin thật không phải đã đi từ sớm rồi sao? Nói với chư vị, tin thật là mấy năm gần đây giảng Kinh Hoa Nghiêm mới tin thật. Đặc biệt là học Hoàn Nguyên Quán của quốc sư Hiền Thủ. Tu Hoa Nghiêm Yếu Chỉ Vọng Tận Hoàn Nguyên Quán, mới thật sự tin, đây là sự thật.
Từ đâu để nhận ra thật hay giả? Xem từ chỗ buông bỏ, tin thật mới buông bỏ thật, không phải tin thật họ không hoàn toàn buông bỏ. Họ còn vướng bận thế gian này, còn nhiều thứ muốn khống chế, muốn chiếm hữu. Người buông bỏ triệt để, đó là tin thật. Đến tối nay có cơm ăn hay không cũng không quan tâm, họ cũng không nghĩ đến, đó là tin thật. Còn như tối nay muốn ăn gì, như vậy là chưa buông bỏ, không dễ! Phật pháp đại thừa thuần chân không có vọng, làm sao ta có thể tu giả được! Tu giả không bao giờ thành công, nhất định phải tu thật.
Trích Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa, tập 150
Lão Pháp Sư Tịnh Không giảng giải.
Nhận xét
Đăng nhận xét